Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên

Chương 2672: Ngạo thế chi đại kết cục (hết trọn bộ!)

Chương 922: Ngạo thế chi đại kết cục (hết trọn bộ!)

“Nữ nhi cả đời nếu đã chọn hắn, coi như theo hắn chân trời góc biển... Đời này kiếp này chỉ có hắn một tiếng. Cho dù thiên tận vạn khổ, cho dù tương lai sẽ bị vô tình vứt bỏ, cũng tuyệt không hối hận!”

“Cha, mẹ, nữ nhi dập đầu vái!”

Tử Tà Tình quyến luyến nhìn mộ bia, dùng sức dập đầu.

“Ngu ngốc.” Sở Dương nhẹ nhàng nắm eo Tử Tà Tình nói: “Ta thương ngươi còn không kịp, làm sao sẽ để cho ngươi thiên tân vạn khổ, càng thêm sẽ không có vứt bỏ... Ngươi nói như vậy, vạn nhất lão nhân gia trên trời có linh, thương tâm thì làm sao? Ta là quá oan uổng!”

Tử Tà Tình liếc hắn một cái rồi đem thân thể mềm mại nhẹ khẽ tựa vào người hắn, hai mắt đầy sương mù nhìn vào mộ bia trước mặt.

Trong hoàn toàn yên tĩnh, bầu trời không gió không mây chợt không chút dấu hiệu bông bềnh nổi lên cơn mưa phút lất phất rơi ở trên người Sở Dương cùng Tử Tà Tình.

Giờ phút này đã là cuối mùa thu.

Nhưng mưa hoàn toàn không có nửa điểm lạnh lẽo, ngược lại giống như là mùa xuân vậy, nhuận vật không tiếng động, hơn nữa tràn đầy vui mừng sinh sôi không ngừng, trên ngươi trên mặt chỉ cảm thấy đến một trận ấm áp thư thích.

Tựa hồ là anh linh đang dùng chân tình của mình chúc phúc, an ủi con gái và con rể của mình.

“Đa tạ cha mẹ!” Tử Tà Tình cả người run rẩy dập đầu, khóc không thành tiếng nói.

“Đa tạ nhạc phụ đại nhân, nhạc mẫu đại nhân!” Sở Dương trang trọng hành lễ nói:

“Mời các ngươi yên tâm!”

Cách đó không xa, một đám các huynh đệ lẳng lặng nhìn. Trong mắt đều có sự cảm động.

Sở Dương dắt díu lấy Tử Tà Tình, hai người lui ra. Tuyết Lệ Hàn bạch y bông bềnh, tiến lên nhìn mộ Tử Hào thật lâu thế nhưng nói không ra một chữ, Một hồi lâu sau, mới thoáng như giãy dụa vậy nói: “Huynh đệ...”

Tổng cộng cũng chỉ nói ra hai chữ rồi nước mắt vui mừng, nghẹn ngào không thể nói; Cả người run rẩy, hắn nhắm thật chặt mắt lại, ngửa mặt hướng thiên, đôi môi mím thật chặt.

Hai hàng nước mắt từ mắt chậm rãi chảy xuống. Hắn cắn răng, gò má nhô lên cố gắng khắc chế bản thân, không khóc ra thành tiếng.

Hắn biết, giờ phút này há miệng chính là gào khóc, khó khăn ức chế nhưng, huynh đệ khẳng định cũng không hy vọng thấy ta khóc! Nhưng ta thật sự không nhịn được...

Một hồi lâu sau, Tuyết Lệ Hàn trong lúc bất chợt ngửa mặt lên trời thét dài, rống lớn kêu lên nói: “Huynh đệ của ta...”

Rốt cuộc vẫn không nhịn được gào khóc. Trưởng không không tiếng động, tiếng gió ào ào. Mọi người đồng thời cảm thấy một trận rầu rĩ.

Hai người huynh đệ danh chấn thiên hạ rốt cuộc hôm nay lại một lần nữa đứng chung một chỗ. Chẳng qua là một đã an nghỉ dưới mặt đất, một cũng đã cả người mệt mỏi, chí khí tiêu ma, không còn tài hoa dĩ vãng.

Tuyết Lệ Hàn ngơ ngác ngồi ở trước mộ, liên tiếp nửa tháng thời gian, thủy chung không nói không động, tựa như tượng gỗ.

Có người ở bên cạnh đề nghị, cùng huynh đệ ngày xưa uống một chén rượu, một nói lời tạm biệt nhưng Tuyết Lệ Hàn cũng không để ý tới.

Như cũ chẳng qua là ngồi lẳng lặng, phụng bồi huynh đệ của mình, đệ muội của mình.

Tình cảm của huynh đệ chúng ta cần gì phải dung rượu? Trong lòng tự biết? Ta chỉ cần ở chỗ này với hắn.

Huynh đệ, những năm qua... Ngươi tịch mịch sao?

Yêu Tâm Nhi lẳng lặng đứng ở phương xa, phụng bồi Tuyết Lệ Hàn nửa tháng.

Nàng cũng không tiến lên, cũng không nói chuyện, lại càng không thúc giục, chẳng qua là lẳng lặng phụng bồi...

Mạch Thanh Thanh thì đứng xa hơn nữa nhìn thân ảnh Yêu Hậu cùng Đông Hoàng, đứng nghiêm một lúc lâu, sau nửa tháng, rốt cuộc ảm nhiên thở dài một tiếng cô đơn xoay người đi.

Thì ra từ đầu đến cuối, ta... Cho tới bây giờ cũng chưa có hy vọng...

Chúc các ngươi hạnh phúc. Tử Hào ta cũng rất nhớ ngươi;

Nhưng, hôm nay nhất định không tới phiên ta tiến lên. Đợi đến khi đám người Tuyết Lệ Hàn đi rồi, ta trở lại thăm ngươi.

Tuyết Lệ Hàn, ta cũng vậy rất hâm mộ ngươi. Nhưng ta sẽ không cùng ngươi tranh cãi nữa.

Cửu Trọng Thiên Khuyết, đại thế đã định.

Vực ngoại Thiên ma, đã chân chân chính chính chém tận giết tuyệt!

Bao gồm cả Thiên ma đã lẻn vào đến Thiên Khuyết nội địa bị đám người Mạc Thiên Cơ, Ngạo Tà Vân, Tạ Đan Quỳnh sử dụng thần niệm khổng lồ hôm nay khó có thể tưởng tượng nổi bao trùm. Còn có Mạc Thiên Cơ sử dụng Thiên Cơ chi thủ phát huy ra khả năng quỷ thần khó lường, không có bất kỳ Thiên ma dư nghiệt nào có thể may mắn thoát thân, trước sau bất quá mấy ngày quang cảnh, Thiên ma dư nghiệt bị diệt hết. Đến đây, Thiên Khuyết địa vực đã hết Thiên ma!

Cả Cửu Trọng Thiên Khuyết đều ở khoác lụa hồng quải thải, hoan hô ăn mừng, vừa vì ăn mừng Thiên ma bị tiêu diệt, cũng vì Quỳnh Tiêu Ngự Tọa ngày đó hôn lễ bị cắt ngang mà ăn mừng lại.

Thiên ma vừa diệt, các đại thiên địa binh mã cũng bắt đầu lục tục khải hoàn.

Lịch đại Cửu Kiếp huynh đệ cùng lão đại của bọn hắn cũng đã chẳng biết đi đâu. Bọn họ thậm chí cũng không có tham gia khánh công yến, biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

Tao ngộ nhiều năm nhất định phải cùng lão đại hảo nói chuyện.

Chúng ta cần gì khánh công yến; Chỉ cần huynh đệ chúng ta còn có thể ở chung một chỗ, mỗi một ngày đối với chúng ta mà nói, cũng là khánh công yến.

“Ta phải đi”. Sau nửa tháng, Kiếm linh nhìn Sở Dương cáo từ.

“Ngươi cũng muốn đi? Vừa mới trở về lại muốn đi?” Sở Dương có chút không đành nói: “Ta còn nghĩ... Chúng ta còn có thể lại tiếp tục ở chung một chỗ, một đạo xông xáo thiên hạ, sơ tâm một hướng...”

“Tin tưởng nhất định là sẽ có cơ hội lần nữa cặp tay sóng vai”. Kiếm linh tràn đầy tình cảm nhìn Sở Dương nói: “Ta cả đời này huynh đệ chân chính chỉ có Sở Dương một tiếng. Ta cũng vậy muốn cùng huynh đệ ở chung một chỗ, vĩnh viễn không xa rời nhau, sơ tâm không thay đổi. Nhưng, chúng ta ở chung một chỗ, đối với các đại đạo của nhau lại là bất lợi... Lúc đó, chúng ta nhất định còn có cơ hội lại gặp nhau, biệt ly không phải là vì lần sau lại gặp nhau sao.”

“Hơn nữa còn là bất cứ lúc nào đều có thể gặp lại. Chỉ cần ngươi muốn hay hoặc giả là ta muốn.” Kiếm linh mỉm cười.

“Cũng tốt.” Sở Dương cũng là người cầm được thì cũng buông được không câu chấp cười nói: “Đã như vậy, chờ lần sau gặp lại chúng ta cần phải say một trận.”

Kiếm linh mỉm cười nói: “Tốt! Bất quá, lần này không chỉ có ta muốn đi, còn có một người ta cũng muốn dẫn đi.”

Ánh mắt của hắn nhìn một đoàn hắc vụ bên cạnh Sở Dương nói: “Kiếp Nạn thần hồn, ngươi đi theo ta đi. Ở chỗ đó ngươi cũng có thể chân chính tìm được con đường thuộc về ngươi!”

Kiếp Nạn thần hồn mừng rỡ nói: “Thật sao?” Nhìn Sở Dương một chút lại không khỏi có chút ít trù trừ nói: “Cái... Ta cũng có chút không bỏ được...”

Sở Dương cười nói: “Có gì mà không bỏ được? Mới vừa rồi đôi ta không nói rồi sao? Chỉ cần muốn gặp nhau là gặp lại được, ta cũng hy vọng khi gặp lại ngươi ngươi đã tìm được con đường của mình, đúng rồi, ngươi sau khi cải tạo thân thể nhất định phải tới cho ta xem. Ta đến bây giờ còn không biết, ngươi rốt cuộc hình dáng ra sao đây.”

Trong tiếng cười, Kiếm linh cùng Kiếp Nạn thần hồn cất bước ra, vừa ra đến trước cửa, Kiếm linh đột ngột quay đầu lại, nhìn Sở Dương nói: “Đúng rồi, ta biết trong lòng ngươi, vẫn có một việc không bỏ xuống được, hoặc là nói, không giải thích được, thậm chí nói... Một cái tâm bệnh.”

Sở Dương gật đầu nói: “Ta cũng biết vậy.”

Kiếm linh nói: “Người đó bảo ta mang cho ngươi một câu nói.”

Sở Dương nói: “Nói đi!”

Kiếm linh nói: “Người nọ để ta nói cho ngươi biết. Đó chính là nhi tử ngươi! Chỉ bất quá con của ngươi, thật rất khó lường!”

Nói xong, Kiếm linh cười lớn một tiếng, không đợi Sở Dương đáp lời đã đem theo Kiếp Nạn thần hồn đi ra cửa.

Trên không trung đột nhiên nghe thấy Kim Phượng giương cánh, thanh âm phượng mình cửu trọng, réo rất vô cùng, trong nháy mắt đầy trời hoa hoè chợt loé lên, mỗ kiếm đã biến mất không thấy gì.

Sở Dương ngây ngốc, hẳn là dở khóc dở cười nói: “Thì ra người nọ... Cũng có khi coi sai. Chuyện ta quan tâm là... Nói trong lòng, ta cho tới bây giờ cũng không đem chuyện này coi là chuyện a... Vốn là con trai của ta, có câu hỏi... Ai, ta vẫn đeo ở trong lòng, nhưng thật ra là chuyện khác a...”

Chỉ tiếc, lúc Kiếm linh đã đi rồi.

Sở Dương cũng chỉ có giẫm chân thở dài, muốn hỏi không thể nào được nữa.

Thật làm người không thể quá giả bộ, vốn định tiến tới một cái ý niệm tương thông, lẫn nhau tỉnh táo tương thích, trực tiếp giải quyết vấn đề khó khăn không nghĩ tới cuối cùng lại mất mác không hiểu ra sao. Thật quá buồn bực!

Tử Tiêu Thiên toàn cảnh trên dưới lâm vào xây dựng lại.

Tinh linh nhất tộc cơ hồ cả tộc đều đi hỗ trợ gây dựng lại, ngay cả Sinh Mệnh chi Tuyền cũng là gần như cho không. Hơn qua trăm vạn năm, Tử Tiêu Thiên có thể nói là cảnh hoang tàn khắp nơi, bị phá hư nghiêm trọng. Trừ phi có Sinh Mệnh chi Tuyền là thần vật, thật sự khó có thể khôi phục được... Nhưng có Tinh linh nhất tộc đại lực hiệp trợ, có đầy đủ Sinh Mệnh chi Tuyền, cả Tử Tiêu Thiên từ từ trở nên lục ý dạt dào, tràn đầy sinh cơ...

Nhưng trong khoảng thời gian này, đám người Sở Dương cũng là không có việc gì làm.

Ngày ngày trừ uống rượu thì đi các nơi du ngoạn, tận tình du ngoạn.

Du ngoạn thì du ngoạn nhưng không có giai nhân cùng du ngoạn thì làm sao có thể chân chính tận hứng đây?

Tử Tà Tình cùng Mạc Khinh Vũ hai nàng không giống với mỗ ngự tọa, loay hoay chân không chạm đất. Ngày ngày không thấy bóng dáng.

Cái tình hình này để cho Sở ngự tọa trong lòng tràn đầy khó chịu! Có chuyện gì đây?

Ca ca ta kể từ khi cưới vợ cơ hồ không được cùng vợ ở chung một chỗ.

Lúc trước chưa thành thân, còn có thể thỉnh thoảng vuốt tay, ôm ấp eo nhỏ, hiện tại đảo ngược, trực tiếp ngay cả mặt cũng không thấy.

Rốt cuộc một ngày. Tinh linh Tộc nói cho Tử Tà Tình biết Sinh Mệnh chi Tuyền mang đến dùng hết rồi...

Nếu muốn tiếp tục gây dựng lại, phải phái người trở về rừng Tinh linh một chuyến. Trở về rừng Tinh linh đó là rất xa? Thời gian bao lâu?

Hiện tại giành giật thời gian từng giây gây dựng lại Tử Tiêu Thiên Tử Tà Tình nào chờ được?

Gấp gáp, Tử Tà Tình cùng Mạc Khinh Vũ hấp tấp tìm đến Sở Dương.

“Ngươi nói cho ta, Sinh Mệnh chi Tuyền làm sao không có nữa? Đây là chuyện gì xảy ra? Có phải ngươi giở trò quỷ không, Tinh linh Hoàng đại nhân!” Tử Tà Tình cau mày hờn dỗi nói, thanh sắc đều lệ, nhất phái khởi binh hỏi tội.

“Hừ, ta cưới vợ không thấy người, ta còn không có hỏi là chuyện gì xảy ra, ngươi cũng đã tới khởi binh hỏi tội, hùng hổ dọa người, nói rõ lý lẽ đi...” Sở ngự tọa hừ một tiếng, nói: “Đến đây, vợ ta, trước tiên ngươi giúp lão công ta làm chuyện trọng yếu nhất rồi hãy nói những cái khác...”

Tử Tà Tình thấy người khác bại họai, không khỏi chán nản.

Tử đại tỷ đây là người nào, đó là một câu nói không đúng liền động thủ hung ác, không nói hai lời muốn đánh nhau!

Nhưng sau một khắc này đột nhiên cảm giác trước mắt tối sầm lại, khi sáng ngời thì phát hiện ra mình đã thân bất do kỷ tiến vào Cửu Kiếp Không Gian rồi.

Hiện tại tu vi Sở Ngự Tọa hoàn toàn có thể ở trong bốn lão bà xưng vương xưng bá, hai nàng mặc dù cũng là đỉnh của đỉnh tu vi nhưng vẫn phản kháng không kịp, đã bị hắn bắt đi vào!

“Ngươi... Ngươi muốn làm gì? Ngươi không nên dính vào, ta muốn kêu...” Tử Tà Tình đỏ mặt, giậm chân sẵn giọng nói: “Phía ngoài người ta vẫn chờ Sinh Mệnh chi Tuyền đây... Mau... Ngô...”

Lời còn chưa dứt, cũng là đã bị Sở Dương dùng miệng môi ngăn chặn cái miệng anh đào nhỏ nhắn, chỉ nghe bên tai nam nhân kia nói: “Kêu la, ta xem như gọi đó... Ngu Nữu nhi, Sinh Mệnh chi Tuyền làm sao mà hết... Đây là bản Tinh linh Hoàng bảo bọn họ lừa các ngươi... Hiện ở bên ngoài đang cố gắng làm việc, chúng ta cũng cần làm việc, cố gắng làm việc...”

Từ Tà Tình đỏ bừng cả khuôn mặt, Mạc Khinh Vũ ở một bên “Nha” một tiếng bưng kín mặt, chỉ thấy cả người cũng mềm nhũn.

“Ngươi... Ngươi khốn kiếp...” Từ Tà Tình toàn thân xụi lơ, vô lực khước từ, trên mặt giống như muốn bắt lửa.

“Khốn kiếp khốn nạn...” Sở ngự tọa vô lại nói: “Ta không chỉ là tên khốn kiếp, ta còn là tên lưu manh đây, đối với các ngươi đùa bỡn lưu manh, muốn động sao, ngươi kêu đi, hừ hừ, cho dù ngươi gọi phá cổ họng cũng sẽ không có người nào để ý đâu, ta đối với nguơi đùa bỡn lưu manh, đó là hợp tình hợp lý hợp pháp...”

Từ Tà Tình ưm một tiếng, cũng không biết bị đụng tới chỗ mẫn cảm nào cả người mềm nhũn ra.

Mạc Khinh Vũ thấy thế quá sợ hãi, quay thân bỏ chạy, ý muốn rời xa họa thủy, mau hấp tấp nói: “Bên này rất bận rộn, ta phải đi ra ngoài trông coi...”

Lại bị Sở Dương một phát bắt được, hừ hừ nói: “Bận rộn gấp gáp? Nơi có như vậy, cô nàng ngươi cũng đừng muốn chạy... Trong khoảng thời gian này hai người các ngươi thương lượng tốt lắm muốn trốn ta hả, cho là ta không biết sao... Hôm nay ta phải giáo huấn các ngươi một chút, sau này ở Sở gia, ta là nhất gia chi chủ vị, nếu như vậy thì nào còn có nửa điểm uy nghiêm nữa... Hừm hừ, kiệt kiệt kiệt kiệt... Mỹ nữ, bản đại sắc lang tới...”

Nhưng ngay sau đó, chính là một trận hờn dỗi, giãy dụa, nhưng ngay sau đó...

Khụ khụ... Nơi này bỏ tám trăm vạn chữ...

Đúng là tám trăm vạn chữ, người khác hiện tại thật rất cường hãn, ngay tiếp theo gì cũng rất mạnh, vừa nín lâu, thật muốn miêu tả, tám trăm vạn chữ còn là ít!

Cửu Trọng Thiên Khuyết, vẫn như cũ là Cửu Trọng Thiên Khuyết. Nhưng thời gian các vị Đại Đế tại vị biến thành ngắn ngủn năm mươi năm.

Trong trong vòng 50 năm, Cửu Trọng Thiên Khuyết phát triển thật nhanh. Ngay cả lúc trước thoáng như đất cằn sỏi đá Tử Tiêu Thiên nay cũng trở nên thành trấn san sát, phồn hoa nhiều hơn.

Ngày kia, Quỳnh Tiêu Ngự Tọa Sở Dương đột nhiên triệu tập chúng huynh đệ nghị sự. Sau khi thương lượng xong chuyện tình ở trong cùng một ngày.

Vô Thương Đại Đế, Độc Hành Đại Đế, Quỳnh Hoa Đại Đế, Thần Long Đại Đế, Thiên Cơ Đại Đế... Vân vân, rối rít tuyên cáo thoái vị nhường ngôi cho người khác, sau đó, mười mấy người đồng thời rời Cửu Trọng Thiên Khuyết mất tích, tất cả biến mất, còn có vợ con của bọn hắn và một đám người nhà, không nên hoài nghi, hơn năm mươi năm sinh con đẻ cái được rồi...

Hoàn toàn không có ai biết bọn họ đi nơi nào.

Có người tìm được sơn cốc nơi Đông Hoàng cùng Yêu Hậu ẩn cư, hy vọng hỏi thăm xem tột cùng trong đó như thế nào nhưng hai vị thần tiên quyến lữ đó cũng hoàn toàn không biết Sở ngự tọa bọn họ rốt cuộc đi nơi nào...

Sở Dương, Tử Tà Tình, Mạc Khinh Vũ, Thiết Bổ Thiên, Ô Thiến Thiến, Cố Độc Hành, Cố Diệu Linh, Mạc Thiên Cơ, Sở Nhạc Nhi; Đổng Vô Thương, Mặc Lệ Nhi, Đàm Đàm, Tạ Đan Phượng, Kỷ Mặc, Hô Duyên Ngạo Ba, La Khắc Địch, Tự Nương; Tạ Đan Quỳnh, Mai phu nhân, Ngạo Tà Vân...

Không còn có người nào nhìn thấy những nhân vật truyền kỳ này nữa. Cả Cửu Trọng Thiên Khuyết bắt đầu lập sách truyền, tán dương chiếu công của bọn hắn.

Sau đó không ngừng tài liệu tập hợp, cùng một số tin tức Tổ chức tình báo Thiên cơ cố ý tiết lộ một chút năm đó... Thế nhân cuối cùng từ các phương diện bắt đầu lật lại truyền kỳ của từng như vậy từng ly từng tý...

Thì ra, những Đại Đế cùng Sở ngự tọa... Thì ra... Thì ra...

Không hổ là truyền kỳ!

Không hổ là truyền thuyết!

Căn bản là thần thọai!

Tất cả ai hiểu được bình sinh sự tích của bọn họ rối rít đều không ngoại lệ cũng nói như vậy...

Cửu Trọng Thiên Khuyết, một toà sơn mạch được ba trăm vị Thánh Nhân đỉnh cao thủ hợp lực trui luyện, trở thành một tấm bia đá cao vút trong mây.

Nếu muốn phá hư tấm bia đá này, trừ khi người đó có lực lượng vượt qua ba trăm vị Thánh Nhân đỉnh cao thủ đó.

Mà người này ở trên thế giới này nhất định là vĩnh viễn cũng sẽ không xuất hiện.

Tên tấm bia đá là: Ngự tọa ngữ lục!

Sở ngự tọa cả đời, đã nói lời gì cũng được người sưu tập lại, chọn lựa một số câu kinh điển trong đó khắc ở phía trên, cung cấp cho hậu nhân cúng bái.

Mà trong quá trình khắc, bao gồm ai thấy được tấm bia đá cũng là tự đáy lòng cảm giác được, cả đời Sở ngự tọa chú trọng nhất, không thể thiếu hai chữ.

“Huynh đệ!”

“Huynh đệ là gì? Huynh đệ không phải là cái gì! Huynh đệ chính là huynh đệ!”

“Ta hy vọng, ta ở đỉnh, huynh đệ của ta đã ở đỉnh, ta sẽ không tịch mịch. Ta cũng hy vọng, huynh đệ của ta ở đỉnh, ta sẽ không để cho hắn tịch mịch”.

“Ta cùng huynh đệ của ta có cả đời vinh hoa, có được thành tựu thiên cổ truyền thuyết. Ta càng hy vọng nếu trăm ngàn năm sau, chúng ta có thể trở thành truyền thuyết của ta có ngươi; Nếu ngươi trở thành truyền kỳ, ta hy vọng, trong truyền kỳ của ngươi có ta!”

“Bởi vì chúng ta là huynh đệ!”

“Cả đời sẽ không cô phụ, hai chữ huynh đệ!”

“Cả đời không nên cô phụ, hai chữ huynh đệ!”

Lại qua mấy chục năm, đám người Sở Dương lén lút trở về Cửu Trọng Thiên Khuyết, trừ cùng các bằng hữu quen biết gặp mặt ra, những người khác bất luận kẻ nào cũng không biết, anh hùng năm đó đã từng trở lại Cửu Trọng Thiên Khuyết.

Nhưng tất cả các Đại Đế cùng Sở ngự tọa có quan hệ, những người đó... Sau khi bọn họ trở về đã toàn bộ biến mất không thấy...

Ừ, hẳn không phải là hết thảy.

Bởi vì còn có một người không biến mất. Chẳng qua là hiện tại, mọi người không biết có một cái ngoại lệ duy nhất...

Cho đến một số năm sau, Cửu Trọng Thiên Khuyết lại một lần phát sinh náo động.

Trong thiên hạ, hạo kiếp tịch quyển mười phương thiên địa như ngày tận thế, lúc tối hậu có một người động thân ra trừ khử hạo kiếp.

Sau khi bình định Cửu Trọng Thiên Khuyết hạo kiếp rồi, hơn nữa người này lấy thực lực không thể tranh cãi được bước lên vị trí của Sở ngự tọa năm đó. Tất cả mọi người mới biết; Vị tân thiết ngự tọa này lại chính là con trai của Sở ngự tọa năm đó!

Thời gian dằng dặc không vết, thời gian trong nháy mắt, đã sớm qua bao nhiêu năm.

Bọn người Sở Dương ở tại trong vũ trụ mịt mờ trở thành một người khách qua đường; Mọi người có đôi khi tụ ở chung một chỗ, có đôi khi theo đường riêng của mình tự hành động...

Tuy nhiên nếu nhớ nhau chỉ cần một cái ý niệm trong đầu nhắn nhủ là mọi người liền tái tụ lại. Đối với mọi người mà nói, đây cũng là chuyện rất dễ dàng.

Mà theo năm tháng, tu vi của mọi người tất cả cũng từ từ tăng lên rất cao, dần dần đạt đến cảnh giới nhiều tu hành giả cũng vô pháp lý giải được...

Nhưng đám người Sở Dương thủy chung tin chắc một câu nói: Đại đạo không có tận cùng!

Chúng ta chỉ cần đi về phía trước!

Không ngừng mà đi về phía trước!

Cảnh giới chúng ta không thể hiểu được không có nghĩa là trước đây không có ai hiểu, không phải là hậu nhân cũng không ai có thể hiểu!

Cho đến có một ngày, Mạc Khinh Vũ đi du lịch, ngoài ý muốn cùng một thần bí quái thú triển khai chiến đấu, Tinh Mộng Khinh Vũ Đao tùy ý một đao bổ tới, một đao đánh rớt mấy trăm ngôi sao trên bầu trời cao...

Lúc này mọi người mới chánh thức ý thức được, tu vi của mình, đã đến một cái trình độ gì...

Vừa một ngày, Sở Dương mang theo vợ của hắn đi tới một cái tinh cầu trước nay chưa bao giờ đến.

Đó là một tinh cầu xanh thẳm!

Phong cảnh như vẽ. Sở Dương chưa từng đến nhưng không khỏi cảm giác được nơi này phảng phất rất quen thuộc, tựa hồ nơi này chính là nhà mình... Cái loại cảm giác như vậy.

Cho nên dứt khoát ở chỗ này mấy chục năm quang cảnh.

Cho đến có một ngày...

Đang ngồi ở bờ biển câu cá Sở Dương đột nhiên cảm giác được một trận cổ quái ba động, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một bạch y thanh niên thản nhiên đứng sau lưng mình, liếc mắt nhìn nhìn mình nói: “Uy, tiểu tử, ngươi có phải muốn đánh với ta một trận không?”

Người này vóc người cao to, anh tuấn vô cùng, có thể nói là mỹ nam tử thế gian ít có, nhưng khuôn mặt đầy tà khí, đầy người tà khí, từ trong ra ngoài tràn đầy một cỗ khí tức vô pháp vô thiên không hề kiêng kị gì!

Sở Dương cũng không chậm trễ, cũng không kinh ngạc, thong dong mỉm cười, chậm rãi rút kiếm ra tới nói: “Trận chiến này, bọn ta chờ thật là lâu, ta cũng chờ ngươi thật là lâu rồi.”

Bạch y thanh niên càng rỡ cười to, nói: “Nếu chờ lâu, còn chờ gì nữa? Đến đây, ta sẽ giáo huấn ngươi một chút! Chúng ta đến trên không trung đánh, để cho ngươi biết như thế nào là thiên ngoại hữu thiên, nhân thượng hữu nhân...”

Lời còn chưa dứt, hai người đã đi đến trên chín tầng trời.

Sở Dương vung kiếm nói: “Mời.”

Thật đã không biết bao nhiêu năm tháng, Sở Dương chưa từng xuất ra Cửu Kiếp Kiếm, đã lâu Cửu Kiếp Kiếm lại xuất hiện cõi trần.

Nhưng không đợi đến khi Cửu Kiếp Kiếm lại xuất hiện phong mang, nghiêm khắc một điểm mà nói, Sở Dương tiếng nói còn chưa dứt trong nháy mắt đó bạch y thanh niên đã phát động thế công, lại là một chiêu đánh lén.

Sở Dương té nhảy ra ngoài cả giận nói: “Mẹ kiếp, đến cảnh giới tu vi như ngươi lại còn đánh lén, ngươi còn có điểm mặt mũi nào hay không...” Thật là không thể tưởng tượng nổi. Gia hoả này tu vi rõ ràng bí hiểm, mình cùng hắn chính diện giao chiến cũng là thua nhiều thắng ít, 1 nhân vật cường đại như vậy lại đánh lén mình...

Thật đúng là thế giới to lớn, không có gì không có.

“Vớ vẩn, phàm là có thể tiết kiệm được 1 điểm sức lực nào thì nên tiết kiệm”. Bạch y thanh niên trên mặt lại hoàn toàn không có nửa điểm ý không tốt, vẫn tà khí nghiêm nghị nói: “Trên cái thế giới này duy chỉ có một điều tối trọng yếu. Ngươi biết là gì không?”

Sở Dương hỏi nói: “Là gì? Mẹ kiếp, ngươi vừa đánh lén.”

“Phốc” một tiếng, trên mông đít lại bị đá một cước.

Thì ra gia hoả này có ý dùng ngôn ngữ hấp dẫn Sở Dương mà đi đánh lén; Một cái phân thân trực tiếp từ phía sau lưng lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai một cước đá vào bên trên mông đít Sở Dương.

Một cước này thật ác độc, trực tiếp đem Sở Dương đá ra mấy vạn dặm!

Quá lâu rồi, Sở Dương đã vô địch quá lâu rồi, tất nhiên đã quá lâu rồi không chật vật như vậy!

Còn đang sôi trào, bạch y thanh niên đã đuổi theo, hì hì cười nói: “Chuyện trọng yếu nhất chính là... Chính ta muốn thoải mái!”

“...” May là Sở Dương tu dưỡng đã đến trình độ vũ trụ ở trước mắt bị hủy diệt cũng sẽ không động dung, giờ phút này cũng nhịn không được một trận im lặng; Nhe răng nhếch miệng nói: “Đã như vậy vậy chúng ta liền chính thức đánh đi!”

Vừa nói vỗ tay một cái, nói: “Các huynh đệ, cùng nhau động thủ! Đánh! Bắt hắn cho ta, dùng sức chuẩn bị!”

Một tiếng hiệu lệnh dưới, đám người Cố Độc Hành, Đổng Vô Thương, Đàm Đàm, Mạc Thiên Cơ, Tạ Đan Quỳnh, Ngạo Tà Vân, Kỷ Mặc, Nhuế Bất Thông... Đại đội nhân mã đột nhiên từ hư không thoáng hiện, toàn thể trên dưới hạo hạo đãng đãng không chào hỏi một câu trực tiếp bắt đầu vây công!

Không, là vây đánh!

Bạch y thanh niên thấy thế không sợ hãi thất sắc, hét lớn nói: “Con mẹ mày! Sở Dương, ngươi nha thật vô sỉ luôn mồm trách ta đánh lén, lại ở nơi này bày ra đội hình cường đại mai phục, ngươi còn có điểm mặt mũi nào không...”

Sở Dương mỉm cười nói: “Trên thế giới này, chuyện trọng yếu nhất chính là... Chính ta muốn thoải mái.”

Bạch y thanh niên nghe vậy ngẩn ra, nhất thời cười ha ha nói: “Ngươi học cũng mau! Coi như ngươi rất khá!”

Hắn hơi ngửa đầu, một cỗ khí thế bễ ngễ thiên hạ từ trên người hắn đột nhiên bộc phát ra, ngửa đầu, không ai bì nổi nói: “Sở Dương, ngươi nhớ lấy! Lão tử chính là Quân Mạc Tà!”

Loại khí thế bao trùm cổ kim này làm cho tất cả mọi người là trong lòng chấn động!

Đã lâu không gặp qua được người thứ hai nào có thể có loại khí thế như vậy!

Trong khoảng thời gian ngắn, bị khí thế của hắn sở nhiếp, mọi người căn bản không cách nào xuất thủ.

Liền tại lúc này, một thanh âm cười hắc hắc rồi đột nhiên chợt 1 cái thân ảnh loé lên xuất hiện ở vị trước mặt Quân Mạc Tà, Quân Mạc Tà trong lúc bất chợt kinh hô một tiếng, vẻ mặt khiếp sợ quá độ.

Quân Mạc Tà cũng cảm giác được kinh ngạc, hỏi nói: “Tại sao?”

Người nọ khiếp sợ hỏi nói: “Ngươi nhìn ta có đẹp trai hay không?”

Quân Mạc Tà sửng sốt nói: “Cái gì?”

Đàm Đàm tiếp tục kiên nhẫn hỏi nói: “Ngươi nhìn ta, có phải đẹp trai hơn ngươi không?”

Quân Mạc Tà cau mày, cả giận nói: “Đi sang một bên!”

Đám Đàm giận dữ, tiếp tục hỏi nói: “Ngươi nhìn ta có đẹp trai hay không? Rốt cuộc có đẹp trai hay không? Ngươi bằng lương tâm nói ta có đẹp trai hay không? Có phải rất tuấn tú không? Nói chuyện với ta đi, ngươi a ngươi nói ta có đẹp trai hay không?”

Quân Mạc Tà mặt mày co quắp, trong phút chốc lại có chút ít xốc xếch.

Đám người Sở Dương nhất thời ngã trái ngã phải.

Đàm Đàm gia hoả này, lại ở thời khắc mấu chốt này một cách không ngờ phá vỡ cục diện bế tắc!

Đàm Đàm đã là cố tình gây sự nên 1 mạch hỏi ba bốn trăm câu nói: “... Rốt cuộc có đẹp trai hay không? Ngươi bằng lương tâm nói... Ngươi vuốt lồng ngực của mình... Ngươi nói ta rốt cuộc có đẹp trai hay không...”

Quân Mạc Tà sửng sốt một hồi lâu, ngửa mặt lên trời thở dài nói: “... Ông trời của ta...”

Trong phút chốc, một đời Tà Quân, tung hoành thiên hạ chẳng bao giờ bại, Tà chi Quân chủ lại đối với cải đồ vô sỉ này chán không buồn nói.

Đàm Đàm còn đang lại nhải nói: “Ngươi nói ta có đẹp trai hay không? Chậm đã... Ngươi muốn đánh nhau cũng được nhưng ngươi nhất định phải nói rõ đã, ta rốt cuộc có đẹp trai hay không? Không được... Ta rốt cuộc đẹp trai hay là không đẹp trai... Ta có phải so sánh với ngươi đẹp trai hơn không... Nói chuyện với ngươi đó, ngươi đừng chạy... Đứng lại! Ngươi đứng lại đó cho ta...”

(Hết trọn bộ!)

Thấy hay thì nhấn chia sẻ nha, cám ơn.

Ủng hộ TCT, click đây

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương.